
Có những trấn nhỏ khuất trong sương núi Tương Tây, nơi người ta tin rằng xác chết có thể tự đứng dậy tìm đường về nhà, và giếng cổ sau tổ đường chưa bao giờ được nhìn thẳng xuống đáy. Trấn Vụ Khê là một nơi như thế. Đêm nay, dưới ánh đèn dầu le lói, một cỗ quan tài vừa đóng kín bằng những chiếc đinh dài bằng ngón tay, chỉ đỏ đã khâu chặt đôi môi người nằm bên trong, theo đúng lệ phải giữ đủ bảy ngày mới yên. Nhưng đêm đầu tiên, từ trong lòng gỗ đã vọng ra tiếng gõ. Không đều, không vội, như một người đang dò xem còn ai bên ngoài lắng nghe. Đứa con trai duy nhất trở về chịu tang, chỉ mong chôn cất xong sẽ rời trấn mãi mãi. Nhưng ở Vụ Khê, người chết chưa từng nằm yên, và món nợ của một dòng họ không bao giờ khép lại chỉ bằng một nắp quan tài.