
Có những lá thư không cần con tem cũng tìm được đường đến đúng cửa nhà. Ở Netherfold, người ta quen với sương mù, với tiếng chuông nhà thờ chìm trong mưa dầm, với cái hồ nước đen nằm im dưới hõm đá bỏ hoang, sâu đến mức chẳng ai buồn dò lại đáy. Nhưng có những thứ ở đó không ai quen nổi, dù đã sống cùng nó suốt tuổi thơ: một nét chữ trẻ con, đều đặn, kiên nhẫn, xuất hiện trên thảm cửa vào những buổi sáng ít ai ngờ tới nhất. Ký ức không biến mất, nó chỉ đợi, như người ta đợi bên hồ vào một buổi chiều đã hẹn, đợi đến mức quên mất mình đang đợi ai. Khi anh trở về tiễn cha lần cuối, một phong bì không dấu bưu điện sẽ nhắc anh nhớ: có một cuộc hẹn từ hai mươi lăm năm trước, chưa ai đến. Và lần này, tiếng gọi ấy sẽ không chịu im lặng thêm nữa.