
Tôi đã lặn xuống nhiều vùng nước hơn tôi nhớ hết tên. Vũng đập tràn, mỏ đá bỏ hoang, âu thuyền tù đọng — nghề của tôi là mò tìm những gì người ta không muốn nhìn thấy nữa, rồi mang lên bờ bằng chính hai tay mình. Người ngoài nghề hay tưởng nỗi sợ dưới nước là bóng tối, là lạnh, là cái không thấy đường. Không phải. Nỗi sợ thật sự là lúc ánh đèn pin quét trúng một thứ được xếp đặt cẩn thận, gọn gàng đến mức như thể có ai đã chờ sẵn tôi ở đó. Tôi ghi lại những trang này không phải để kể một chuyện hay. Tôi ghi vì nếu một ngày tôi không lên bờ nữa, ít nhất sự thật cũng có chỗ để trồi lên — như một ngôi làng cũ có thể trồi lên khỏi đáy hồ khi nước rút đủ sâu. Hãy nghe cho hết. Rồi tự hỏi xem vùng nước gần nhà bạn nhất, đã "no" chưa.