
Waan – người duy nhất ngửi ra và lần theo được thứ đang len trong khói mỗi đêm – bị kẹp giữa hai áp lực: (1) khu phố tin có kẻ rắc khói và dồn nghi ngờ lên người coi lò thiêu vô tội; (2) sự thật cô tự đào ra từ cuốn sổ chùa cho thấy thứ trong khói không phải kẻ hại người, mà là một người bị thiêu ghép, tro chia nhầm hũ, chưa từng được gọi đúng tên – nó chỉ đang dò tìm tên của chính nó bằng cổ họng người khác.