
Wat nhận chân bảo vệ ca đêm ở Tháp Rattamani – một cao ốc bốn mươi bảy tầng bỏ dở đứng sừng sững giữa đêm – kèm một cuốn sổ chi chít những quy tắc kỳ quặc phải thuộc lòng. Mỗi đêm, tòa nhà lại tự đổ thêm bê tông bằng những bàn tay không còn thuộc về người sống, và chiếc thang máy công vụ đôi khi dừng ở một tầng chẳng hề có trên bất kỳ bản vẽ nào. Càng lần theo bộ luật, Wat càng hiểu ra: chúng chưa từng giữ cậu an toàn – chúng giữ cho một khế ước tế móng ba mươi năm trước mãi mãi chưa được tất toán.